Tranh đông hồ gợi tình của Bùi Xuân Phái thổi hồn thị phi cho thơ Hồ Xuân Hương

Tình yêu đôi lứa ở tuổi thanh xuân là đề tài mà cố danh họa Bùi Xuân Phái còn lưu luyến vào những năm tháng cuối đời. Ông suy tư và muốn sống lại khoảng thời gian đầy sôi nổi ấy. Đó là những chia sẻ của họa sĩ Bùi Thanh Phương khi nói về bố mình.

Họa sĩ Bùi Xuân Phái vẽ tranh đông hồ minh họa thơ Hồ Xuân Hương

Trên nhiều website, mạng xã hội mọi người đang lan truyền với nhau những bức vẽ minh họa thơ Hồ Xuân Hương của cố họa sĩ Bùi Xuân Phái. Họa sĩ Bùi Thanh Phương cho biết những hình ảnh nude này đều được lấy từ trang blog của anh. Việc sử dụng hình ảnh của cố họa sĩ Bùi Xuân Phái và thơ nữ thi sĩ Hồ Xuân Hương lồng ghép cạnh nhau như vậy thực sự không phù hợp. Đây không phải là “tinh thần” mà bố của anh và thi sĩ Hồ Xuân Hương hướng tới.

Khi hỏi về nguồn gốc của các ảnh nude của Bùi Xuân Phái, họa sĩ Bùi Thanh Phương chia sẻ: Vào năm 1982, tập thơ Hồ Xuân Hương được tái bản, một nhà xuất bản đã liên hệ và mời cố họ sĩ Bùi Xuân Phái trình bày trang bìa cho tập thơ.

Lúc đó, bố của ông đã vẽ bức tranh cô gái ôm trống mặc yếm đào với dáng vẻ lả lơi, gợi tình, thản nhiên mời gọi ông xã trưởng lấy dùi gõ thủng trống. Hình ảnh này mang biểu tượng về văn hóa phồn sinh của tình ái. Tập thơ sau khi được xuất bản ra thị trường, họ đã dành tặng cho cố họa sĩ 20 tập thơ đặc biệt này.

Những cuốn thơ của Hồ Xuân Hương được tặng, sau này Bùi Xuân Phái đã vẽ thêm hình ảnh nude minh họa. Mỗi tập thơ như vậy được kèm theo 4 bức phụ bản minh họa. Khi bạn bè, người thân đến chơi nhà cố họa sĩ đã mang tặng lại họ.

Khi ngắm nhìn những bức tranh nude của cố họa sĩ, chúng ta thấy được tất cả các tác phẩm đều mang nét đặc trưng về văn hóa dân tộc Việt. Đó là linh hồn của dân tộc, qua từng nét vẽ tinh tế, sống động.

Mời các bạn chiêm ngưỡng hàng loạt bức họa táo bạo của Bùi Xuân Phái cùng các khổ thơ “nuột nà” của Hồ Xuân Hương. Đó là những nét vẽ đầy “hoài niệm ký ức của một thời đã qua với nhiều tâm trạng” – Họa sĩ Bùi Xuân Phái trăn trở.

—-

Một đèo, một đèo, lại một đèo

Khen ai khéo tạc cảnh cheo leo

Cửa con đỏ loét tùm hum nóc

Hòn đá xanh rì lún phún rêu…

—-

Lắt lẻo cành thông cơn gió thổi

Đầm đìa lá liễu giọt sương gieo

Hiền nhân quân tử ai mà chẳng

Mỏi gối chồn chân vẫn muốn trèo

—-

Thân em như quả mít trên cây

Da nó xù xì, múi nó dầy

Quân tử có thương thì đóng cọc

Xin đừng mân mó, nhựa ra tay

—-

Đêm khuya văng vẳng trống canh dồn

Trơ cái hồng nhan với nước non

Chén rượu hương đưa, say lại tỉnh

Vầng trăng bóng xế, khuyết chưa tròn…

—-

Xuyên ngang mặt đất, rêu từng đám

Đâm toạc chân mây, đá mấy hòn

Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại

Mảnh tình san sẻ tí con con

—-

Hỏi bao nhiêu tuổi hỡi cô mình?

Chị cũng xinh mà em cũng xinh

Đôi lứa như in tờ giấy trắng

Nghìn năm còn mãi cái xuân xanh

—-

Trời đất sinh ra đá một chòm

Nứt làm hai mảnh hỏm hòm hom

Kẽ hầm rêu mốc trơ toen hoẻn

Luồng gió thông reo vỗ phập phòm…

—-

Cái kiếp tu hành nặng đá đeo

Ṿây mà chút tẻo tèo teo

Thuyền cừ cương muốn về Tây Trúc

Trái gió cho nên phải lộn leo

—-

Ngõ sâu thăm thẳm tới nhà ông

Giếng ấy thanh tân, giếng lạ lùng…

Cầu trắng phau phau đôi ván ghép

Nước trong leo lẻo một dòng thông…

—-

Cỏ gà lún phún leo quanh mép

Cá diếc le te lách giữa dòng

Giếng ấy thanh tân ai đã biết?

Đố ai dám thả nạ rồng rồng

—-

Mùa hè hây hẩy gió nồm đông

Thiếu nữ nằm chơi quá giấc nồng

Lược trúc chải cài trên mái tóc

Yếm đào trễ xuống dưới nương long…

Đôi gò Bồng đảo sương còn ngậm

Một lạch Đào nguyên nước chửa thông…

Quân tử dùng dằng đi chẳng dứt

Đi thì cũng dở, ở không xong

—-

Mười bảy hay là mười tám đây

Cho ta yêu dấu chẳng rời tay

Mỏng dày từng ấy, chành ba góc

Rộng hẹp dường nào, cẵm một cay…

Càng nóng bao nhiêu thời càng mát

Yêu đêm chưa phỉ lại yêu ngày

Hồng hồng má phấn duyên vì cậy

Chúa dấu vua yêu một cái này

Một lỗ xâu xâu mấy cũng vừa

Duyên em dính dán tự bao giờ

—-

Mát mặt anh hùng khi tắt gió

Che đầu quân tử lúc sa mưa…

Nâng niu ướm hỏi người trong trướng

Phì phạch trong lòng đã sướng chưa?

Của em bưng bít vẫn bùi ngùi

Nó thủng vì chưng kẻ nặng dùi

Ngày vắng đập tung dăm bảy chiếc

Đêm thanh tỏm cắc một đôi hồi…

Chơi xuân có biết xuân chăng tá

Cọc nhổ đi rồi, lỗ bỏ không!

—-

Quả cau, nho nhỏ, miếng trầu ôi

Này của Xuân Hương đã quệt rồi

Có phải duyên nhau thì thắm lại

Đừng xanh như lá, bạc như vôi

Thắp ngọn đèn lên thấy trắng phau

Con cò mấp máy suốt đêm thâu

Hai chân đạp xuống năng năng nhắc

—-

Chàng với thiếp đêm khuya trằn trọc

Đốt đèn lên đánh cuộc cờ người

Hẹn rằng đấu trí mà chơi

Cấm ngoại thuỷ không ai được biết…

Một suốt đâm ngang thích thích mau…

Xem thêm: Chăn nuôi nông hộ có ý nghĩa như thế nào đối với xã hội

Thêm bình luận