Những mùa mật ngọt

Những năm gần đây, kinh tế hộ ở Tuyên Quang phát triển khá mạnh với nhiều mô hình cây – con mới. Theo ý kiến của nhiều nông dân, để có được thành công ấy phải kể đến sự “kề vai sát cánh” cùng bà con của Ngân hàng Nông nghiệp và PTNT tỉnh, chính đồng vốn của Ngân hàng đã giúp bà con có những mùa mật ngọt.

Điểm đến đầu tiên tôi chọn là các xã phía Nam huyện Sơn Dương, nơi có những đồi mía bạt ngàn, bao quanh Nhà máy Đường Sơn Dương, vùng nguyên liệu lớn được Ngân hàng Nông nghiệp và PTNT tỉnh đầu tư vốn nhiều năm qua. Bây giờ, mía đã là cây xoá đói giảm nghèo của nhiều hộ dân trong huyện. Đến Sơn Nam, một trong những xã có diện tích mía lớn nhất huyện, mặc cho cái nắng dội xuống, những đồi mía vẫn xanh rờn, vươn dóng mạnh mẽ. Chủ vườn mía đầu tiên tôi gặp là anh Đặng Lâm ở thôn Cầu Bâm. Anh Lâm vui vẻ bộc bạch: Trước đây, khi mới xây dựng gia đình, tuổi trẻ với bao hoài bão nhưng do không có nghề nghiệp ổn định nên cuộc sống rất khó khăn. Dốc hết vốn liếng, anh chị mở lò gạch thủ công, lăn lộn, vất vả cả ngày nhưng cũng chỉ tạm đủ ăn. Thế rồi cơ hội đổi đời đến, anh được UBND xã cử đi thi đại học tại chức ngành nông nghiệp để sau này phục vụ cho các dự án phát triển nông nghiệp của xã nhà. Anh trúng tuyển, trong quá trình học, anh vỡ vạc được nhiều thứ, đặc biệt là kinh nghiệm và kiến thức sản xuất. Cơ hội mới càng được chắp cánh khi tỉnh, nhà máy đường và Ngân hàng Nông nghiệp và PTNT đưa ra nhiều cơ chế thuận lợi, khuyến khích nhân dân phát triển vùng nguyên liệu. Nhờ nguồn vốn ngân hàng, anh đã có 2, 3ha mía nguyên liệu. Vụ đầu tiên, anh thu được 130 tấn, doanh thu 51 triệu đồng, trừ chi phí, lãi 24 triệu đồng. “Trồng mía hiệu quả hơn nhiều loại cây khác, lại được nhà máy quan tâm đầu tư phân bón, giống, khi đến vụ thu hoạch, nhà máy thu mua tại đồi, thanh toán sòng phẳng. Trong lúc thiếu vốn, tôi được Chi nhánh Ngân hàng Nông nghiệp và PTNT Sơn Nam cho vay 20 triệu đồng để sản xuất kịp thời vụ. Thú thực, nếu không có sự kích cầu ấy chắc gia đình tôi và nhiều bà con khác chưa thể thoát nghèo” – anh Lâm tâm sự.

Cùng anh dạo trên đồi mía, tôi hỏi anh về những dự định cho vụ mía 2007-2008, anh thổ lộ: “Là cán bộ xã, thấy bà con thoát nghèo, làm giàu từ cây mía, tôi mừng lắm. Nhưng để tăng năng suất, chất lượng mía thì phải tiếp tục áp dụng tiến bộ kỹ thuật vào sản xuất, đầu tư đúng quy trình, đủ phân, phòng ngừa sâu bệnh kịp thời, đồng thời kết hợp chăn nuôi gia súc, gia cầm để tạo thêm nguồn thu nhập, từng bước ổn định cuộc sống”. Vui chuyện, tôi nhận lời mời cùng gia đình anh dự bữa cơm thân mật, ngôi nhà xinh xắn, đầy đủ tiện nghi giữa không khí trong lành của miền quê thật ấm cúng và lãng mạn. Một vài người hàng xóm của anh Lâm cũng sang góp vui, bên chén rượu nồng ấm, họ bàn tán say sưa về những dự định cho tương lai, người định vay thêm vốn ngân hàng mở rộng sản xuất, người khác tính toán bán xong lứa bò sẽ hoàn vốn vay ngân hàng. Đứng trên đồi cao, phóng tầm mắt nhìn ra xa, những mái nhà thấp thoáng dưới tia nắng chiều trong bạt ngàn đồi mía, tôi thầm nhủ, rồi đây kinh tế hộ ở Tuyên Quang sẽ còn khởi sắc, bội thu những mùa mật ngọt.

BÙI QUANG MINH

Bài viết liên quan

Thêm bình luận