Dĩnh Trì, đất đa nghề…

Có thể gọi xã Dĩnh Trì (Lạng Giang – Bắc Giang) với cái tên như thế bởi mỗi thôn đều “sắm” cho mình một nghề để thoát nghèo và làm giàu. Với quỹ đất canh tác chỉ có 520ha, trong đó 30% là vùng trũng, cấy lúa kém hiệu quả, một thời là bất lợi, làm kéo dài sự trì trệ, nghèo đói, nay đã trở thành lợi thế để xã xây dựng những mô hình kinh tế mới. Không những thế, nhiều ngành nghề phụ cũng đã xuất hiện ở đây…

Vùng thâm canh cá

Cách đây trên 20 năm, anh Nguyễn Văn Hưng ở thôn Thành Chung hoàn thành nghĩa vụ quân sự trở về, bắt tay vào làm kinh tế gia đình. Là người sinh ra và lớn lên ở vùng quê chiêm trũng, người dân trong làng đa phần gắn với nghề chài lưới, nhận thấy tiềm năng vùng ruộng trũng ở cuối ngòi có thể nuôi cá, anh Hưng cùng mấy người bạn đắp bờ tạo ao. Vụ cá đầu tiên, anh thắng lớn, năng suất vượt ngoài sự mong đợi. Theo gương anh Hưng, bà con trong thôn cũng làm theo. Chẳng mấy chốc, mô hình lúa + cá + chăn nuôi thuỷ cầm trở thành phổ biến ở Thành Chung vì cho thu nhập cao hơn 4 – 5 lần trồng lúa. Đến nay, Thành Chung đã có 60 hộ (70%) chuyên nuôi cá, góp phần giải quyết việc làm cho nhiều lao động, chấm dứt cảnh chài lưới lần hồi theo con nước. Ruộng trũng trước đây cho chẳng ai thèm lấy bỗng có giá, thôn và xã phải tổ chức đấu thầu. Nhiều hộ làm theo mô hình cá – lúa kết hợp chăn nuôi thuỷ cầm đã trở nên khá giả, số hộ nghèo giảm chỉ còn 3%. Từ mô hình của Thành Chung, bà con xã Dĩnh Trì đã tự dồn, đấu thầu nuôi cá theo vụ, hình thành các nhóm sản xuất, với tổng diện tích 108ha, chiếm 75% ruộng trũng của xã. Mỗi năm Dĩnh Trì cung cấp cho thị trường trên 100 tấn cá thương phẩm, thu nhập trên 5 tỷ đồng. Các hộ đang chuẩn bị thành lập HTX nuôi trồng thuỷ sản để đẩy nhanh việc ứng dụng tiến bộ kỹ thuật, nâng cao hiệu quả kinh tế và đưa con cá nơi đây vươn đến thị trường xa hơn.

Nở rộ ngành nghề phụ

Không chỉ phát triển các mô hình mới, người dân Dĩnh Trì còn mở mang, du nhập nhiều ngành nghề phụ. ở thôn Trại Trước, nhiều hộ mạnh dạn mở xưởng đóng đồ mộc (67 hộ), thu hút 80% lao động trong thôn với thu nhập 1 – 1, 5 triệu đồng/người /tháng. Thôn chỉ còn 1,2% số hộ nghèo, là một trong hai thôn phát triển nhất xã.

Trước đây, thôn Thuyền thuộc diện nghèo của xã, đời sống của người dân chỉ trông vào một vụ lúa bấp bênh. Vì kế sinh nhai, một số người đã đi thu mua phế liệu về bán cho các đại lý, dần dần hình thành một nghề, trong đó có việc tháo dỡ các phương tiện vận tải hết thời hạn sử dụng. Đến nay, thôn Thuyền đã có hàng chục xưởng tháo dỡ phương tiện vận tải cũ, mang lại việc làm cho gần 400 lao động với mức lương bình quân 1, 5 – 2 triệu đồng/người /tháng. Trong thôn đã có nhiều nhà cao tầng mọc lên, hình thành vóc dáng của một thị trấn sầm uất. Toàn thôn có 252 hộ, đã 7 năm nay không còn hộ nghèo, hộ khá, giàu chiếm 70%. Doanh thu từ kinh doanh phế liệu đạt 10 tỷ đồng /năm.

Thôn Riễu: làng hoa và cây dược liệu

Không có nhiều lợi thế như các thôn khác, thôn Riễu đất chật người đông. Với trên 1.200 khẩu, cả thôn chỉ trông vào 44ha đất canh tác, dù quay vòng 3 vụ /năm, áp dụng tiến bộ kỹ thuật vào sản xuất, năng suất lúa đạt 2,5 – 3 tạ/sào nhưng người dân vẫn nghèo, trong khi các thôn khác có nghề phụ phất lên trông thấy. Không chịu “thua chị kém em”, bà con đã mạnh dạn chuyển một phần đất canh tác sang trồng cây dược liệu, trong đó mũi nhọn là sinh địa, kim tiền thảo. Hiện thôn có 11ha cây dược liệu, thu nhập 7 – 9 triệu đồng /sào (360m2), cao gấp 10 lần trồng lúa. Không những thế, thôn còn phát triển nghề trồng hoa, cây cảnh. Với hơn 3ha hoa, những năm qua, bà con có thu hàng trăm triệu đồng.

Sự chuyển dịch mạnh mẽ về cơ cấu kinh tế của từng thôn, từng khu vực với những làng nghề có tính đặc thù đã góp phần làm cho diện mạo Dĩnh Trì không ngừng đổi mới, phát triển theo hướng công nghiệp hoá – hiện đại hoá. Năm 2006, tổng thu nhập của Dĩnh Trì đạt 52, 4 tỷ đồng, tiểu thủ công nghiệp – dịch vụ chiếm 38,6% trong cơ cấu kinh tế, nông nghiệp 61,7%, bình quân thu nhập 5, 4 triệu đồng/người /năm, tỷ lệ hộ nghèo chỉ còn 6,21% (theo tiêu chí mới).

Rồi đây, khi những nhà máy, xí nghiệp mới mọc lên, cùng với vùng kinh tế đặc thù sẽ tạo nên “bức tranh” sinh động cho miền quê vùng trũng, xoá bỏ dấu ấn nghèo khổ ngày nào.

Thân Văn Phương

Bài viết liên quan

Thêm bình luận