Đào tạo nghề ở Ngọc Lặc: Còn nhiều bất cập

Sau hơn 3 năm thực hiện Đề án đào tạo nghề cho lao động nông thôn (LĐNT) theo Quyết định 1956/QĐ-TTg của Thủ tướng Chính phủ, bên cạnh kết quả đáng ghi nhận, công tác đào tạo nghề ở huyện Ngọc Lặc (Thanh Hóa) cũng tồn tại nhiều bất cập.

Ngọc Lặc có diện tích tự nhiên hơn 47.000ha, dân số trên 139.000 người. Nguồn lao động trên địa bàn được đánh giá là khá dồi dào, phần lớn là LĐNT với 77.560 người, chiếm 56% dân số. Huyện có 22 xã, thị trấn (8 xã đặc biệt khó khăn), trong khi đó thị trấn Ngọc Lặc đang được định hướng phát triển thành trung tâm đô thị của miền Tây Thanh Hóa, do đó việc chuyển dịch lao động cũng có tính đặc thù riêng.

Xác định nâng cao chất lượng nguồn nhân lực trên địa bàn là giải pháp quan trọng để phát triển kinh tế, xóa đói giảm nghèo, UBND huyện luôn quan tâm tới công tác đào tạo nghề cho LĐNT. Huyện chỉ đạo các phòng, ban thực hiện hiệu quả Đề án 1956, phấn đấu đến năm 2020 có 38% lao động được đào tạo.

Tuy nhiên, công tác đào tạo nghề cho LĐNT trên địa bàn huyện những năm qua còn bộc lộ nhiều bất cập, vướng mắc cần tháo gỡ. Phần lớn LĐNT là người dân tộc thiểu số, chiếm 72% dân số, lại định cư ở vùng cao, giao thông đi lại khó khăn, kinh tế chủ yếu dựa vào sản xuất nông nghiệp là chính. Tập quán canh tác còn lạc hậu, áp dụng tiến bộ kỹ thuật, chuyển đổi cơ cấu cây trồng – vật nuôi chưa được người dân chú trọng, năng suất lao động thấp, sản xuất vẫn nặng tính tự cung tự cấp, tỷ lệ hộ nghèo còn khá cao (22,13%).

Sau hơn 3 năm thực hiện đào tạo nghề, toàn huyện đã mở được 8 lớp dạy nghề cho khoảng 280 người, gồm 5 lớp nông nghiệp (trồng lúa thơm, trồng dâu, trồng nấm, chăn nuôi, thảm bèo), 3 lớp phi nông nghiệp (xây dựng cơ bản, trang trí nội thất, điện dân dụng), trong đó lao động là người dân tộc thiểu số chiếm 75%.

Kết thúc khóa học, nhiều lao động đã biết áp dụng kỹ thuật vào sản xuất, chăn nuôi đạt hiệu quả kinh tế cao. Song con số đó còn quá khiêm tốn so với số lượng lao động và nhu cầu học nghề thực tế của người dân. Nguyên nhân là do công tác đào tạo nghề trên địa bàn chưa thực sự gắn với giải quyết việc làm, tăng thu nhập cho người dân.

Việc mở các lớp dạy nghề ngay tại cơ sở hiện đang gặp nhiều khó khăn, nhất là thiếu và chậm cấp kinh phí hoạt động; thời gian học thường kéo dài từ 3 tháng trở lên, trong khi kinh phí hỗ trợ cho học viên lại thấp nên dù mong muốn được đào tạo nghề nhưng chính họ lại không tha thiết với việc đi học nghề, bởi không có nguồn thu nhập để nuôi sống bản thân và gia đình trong thời gian đi học.

Công tác tuyên truyền, tư vấn học nghề, việc làm cho lao động nông thôn tuy đã được đẩy mạnh nhưng kết quả chưa cao. Cơ sở vật chất, trang thiết bị dạy nghề chưa đầy đủ, giáo viên trình độ thấp (chủ yếu là các thợ lành nghề)…

Mặt khác, hiệu quả sau khi đào tạo nghề vẫn chưa được phát huy tác dụng. Ví như một số nghề như mây giang xiên, dệt thổ cẩm, trồng nấm…, hiện đầu ra của sản phẩm chưa ổn định, thậm chí không có, nhiều người sau khi được đào tạo nghề không đủ điều kiện nguồn vốn để sản xuất, kinh doanh. Nội dung đào tạo chưa sát thực tế, còn nặng ở khâu lý thuyết, chi phí đào tạo thấp, chi phí đầu tư thiết bị thực hành hạn chế, trong khi thực hành mới là khâu quan trọng nhất giúp người học dễ tiếp thu và áp dụng vào thực tế.

Là địa bàn lớn, trung tâm đô thị, cửa ngõ thông thương của các huyện miền Tây Thanh Hóa, lại có đường Hồ Chí Minh, con đường huyết mạch Bắc – Nam đi qua nhiều xã trong huyện nhưng ở Ngọc Lặc gần như không có công ty, doanh nghiệp lớn đóng trên địa bàn. Doanh nghiệp ít tham gia đào tạo nghề cho LĐNT…

Trước những tồn tại, bất cập trên, công tác đào tạo nghề tại Ngọc Lặc cần có sự quan tâm của các cấp, các ngành; đào tạo phải gắn với giải quyết việc làm, chứ không phải đào tạo xong thì để đó thì chỉ tốn công sức tiền của của Nhà nước.

Thanh Tuấn

Bài viết liên quan

Thêm bình luận